|
|
Cát Hoàng
Tuần qua Nhà
báo Phan Lữ
Hoàng Hà rủ về quê An Thạnh - Thạnh Phú chơi cùng Đoàn Truyền hình Cần
Thơ làm phim về "Những ngày xưa thân ái", nhưng đi không được lòng mình tiếc hùi
hụi, bất chợt nhớ mùa sa mưa giông cùng bài hát đồng dao: Trời mưa trời gió đùng
đùng / Cha con chú Thùng đi lượm cức trâu,...
Trước
khi trời sa mưa, nắng chang chang oi nồng, gió giông bất chợt kéo theo một vài
cơn mưa bóng mây lợi bất cập hại. Tụi con nít ở quê bắt đầu nao nức chẩn bị rạ
rơm cùng phân trâu bò sẵn sàng đốt lên vào cuối chiều mưa dẫn dụ đám bù rầy về
để bắt chơi đủ kiểu như: làm động cơ mé bay thổi bay vòng vòng; làm ghe tàu chạy
quanh ao vũng hoặc chí ít đơn giản làm cánh quạt thổi cho mát
trán.
Khi trời
sa mưa thì kéo nhau ở truồng tắm mưa mát run mới nghỉ. Tắm mưa còn xen lẫn thú
vui lụm xoài - khế rụng; trái cây không rụng cũng chọi cho rụng, con nít mà đứa
nào đứa nấy hổng phá phách nghịch như quỷ, người lớn còn không nỡ la rầy, có ông
bà còn đưa cây chỉ cách hái lượm do sợ chúng leo trèo té
ngẵ.
Sau trời
sa mưa, đêm về xách đèn đi soi cóc nhái đem về nấu cháo ăn chơi, quên cả học
hành, vô lớp bị thầy cô phạt thụt dầu hoặc chép bài phạt mệt nghỉ mà hình như
chẳng có mấy đứa ngán sợ lâu lắc.
Có
một mùa sa mưa giông buồn đến giờ nhắc lại chưa thôi da diết. Năm đó tôi khoảng
bảy tám tuổi (mới học lớp tư - lớp hai bây giờ), trời hạn hán kéo dài từ năm
trước sang, nhà làm ruộng mướn mỗi năm một vụ lúa mùa trúng thất
nhờ trời (mưa thuận gió hoà). Do hạn hán thất trắng, thiếu đong lúa ruộng, mẹ
tôi bị làng giữ (gần như bị cầm tù buộc đem lúa chuộc), cha tôi đi làm mướn xa
nhà, tôi ở nhà một mình gặp cơn mưa đầu mùa kèm giông gió trốt xoáy (gió giật),
thổi ngả cây đào (điều lộn hột) đè sập nhà (nhà cây cột chôn vách lá - dân gian
quen gọi là nhà đá nhà đạp), tôi phải sang chùa trú ẩn, đêm ngủ rất sợ tượng Ông
Thiện Ông Ác, cứ thỉnh thoảng lén nhìn, càng nhìn càng sợ, mai nhờ có sãi thương
đem vào hậu liêu cho ngủ chung mới ổn. Trước trận mưa nghiệt ngã đó, tôi nhớ
buổi trưa còn vui vẻ, cả làng kéo nhau đi bơi - đi trên đường dùng bẹ dừa làm
chèo bơi, vừa bơi vừa la mưa lụt đi trời - không biết trời có thật sự động lòng
không, nhưng con nít thấy cảnh ồn ào là hiếu động tham gia hết cỡ thợ
mộc.
Chưa
biết đến bao giờ vấn nạn toàn cầu về "Hiệu ứng nhà kính" mới được khắc phục?
Nhưng sống ở đô thị phải chấp nhận nhiệt độ trái đất nóng dần lên, trời rất ít
mưa nhưng đã mưa là mưa không ít, cường độ giông bão cũng tăng cao đến mức chóng
mặt, mà được về nông thôn đón trời sa mưa giông, đốt khói bắt bù rầy,… chơi kiểu
"Những ngày xưa thân ái" thì quá sướng. Những ai không có điều kiện đi như tôi,
thì rán chờ coi phim do Đài truyền hình Cần Thơ đang quay sắp chiếu cho
đỡ…ghiền./.
Cát Hoàng
