|
|
Cát
Hoàng
Miệt vườn. Tên gọi đã lạ lẫm rặt chất
Nam bộ, mà người Nam bộ rặt cũng khó cắt nghĩa.
Tình cờ chiều, quán bên sông
mịt mờ mây mưa, bất chợt hồi quang nhuộm hồng cả quảng sông đầy, ai không tận
mắt nói mấy chẳng tin.
Tình cờ trưa, leo lên cầu
Rạch Miễu phóng mắt về hai phía Tiền Giang, Bến Tre thấy quê mình đẹp lạ đẹp
lùng bởi ngút ngàn xanh cây trái nổi bật dáng dừa, bất chợt nẩy vần thơ: ...Dung
nhan dừa xanh gội chín dòng trong...
Tình cờ sáng, cao hứng đưa
các bạn văn cao nguyên lên tầng cao Thị xã để ngắm bạt ngàn xanh tít tấp Bến
Tre, Trà Vinh, Vĩnh Long. Bạn thảng thốt: Ôi! Miệt vườn tuyệt đẹp.
Tình cờ, ngày lại ngày qua
nhiều lần cùng bạn thơ qua lại đường vườn thảng thốt mê lộ. Bạn cùng ta than
thở: Đi tới đi lui đi hoài chẳng tới, hoài thai mà chẳng sản sinh. Miệt vườn,
viết rồi xóa, xoá rồi viết, chẳng "mô-tê-răng-rứa".
Duyên may một lần. Tắc tị
héo bị, anh em văn nghệ rủ đại về quê mở trại sáng tác văn học thiếu nhi, nhờ ăn
tạm ngủ nhờ sáng tác thật rồi đâm mê miệt vườn. Hỏi cụ thể mê gì hổng
biết?
Hổng biết mới mê. Sau đận
đó, cứ có khách phương xa đến lại rủ về "Làng mang tên sông" chơi. Địa danh
hành chính của "Làng mang tên sông" chỉ là Ấp Hàm Luông, xã Tân Phú, huyện Châu
Thành, tỉnh Bến Tre. Nó chỉ là một ấp trong muôn ấp của làng quê Nam bộ, chỉ đặc
biệt mỗi điều có gia đình anh Ba Lẹ "tự nguyện hoá" nhà mình thành Tụ điểm sinh
hoạt văn hoá. Khách xa đến thăm thân phụ anh Ba cặm cụi cắm hai hàng cờ đuôi
nheo xanh đỏ vàng chào đón khách, mấy chị láng giềng gom góp tấm lòng "có chi
dùng chi" cộng sẵn "rượu dì út" tiếp đãi khách quên đường về. Đôi ba lần khách
quen ngủ lại võng có anh Ba thổi sáo ru. Nói anh Ba cực khổ làm tụi em ngại quá.
Anh Ba nói tỉnh khô: Sao chơi với mấy ông văn nghệ riết mắc ghiền.
"Làng mang tên sông" có "Bà
già thất thập cổ lai hy" đặt vè cả ấp. Ngại bỏ mất vốn quý dân gian, hết chừng
năn nỉ Dì Mười cho tụi con ghi lại. Bà nói tỉnh queo: Thôi con, giờ đã nhiều
người quá vãng nhắc lại chi tội nghiệp người đã khuất. Nhớ có lần, mời rượu bà
già bả cũng nói tỉnh queo: Đừng ép dì ăn, thủng thẳng để cho thơm rượu, khiến
mấy "Thằng lưu linh" nghe sởn gai ốc.
Miệt vườn, có Cái Mơn nổi
danh cây trái và hoa kiểng với "Sầu riêng Cái Mơn", "Cây giống Cái Mơn", "Kiểng
Cái Mơn". Một đận Tết Nguyên đán gặp "Người Cái Mơn" lên Thị xã bán hoa kiểng,
hỏi mua mấy chậu hoa, chừng trả tiền dư có mấy ngàn, bâng quơ nói vui: Chút đỉnh
lì xì cho mấy cháu. Nàng cả quyết: Tui chẳng nợ đâu, thôi anh nhận thêm chậu
trúc xí huề vậy. Ôi trời! xí huề sao được, tết sau "Nàng mịt mùng tăm cá" hoá ra
mình nợ hết biết đường trả.
Miệt vườn, có làng hoa Sa
Đéc, một lần mình sóng đôi thăm "Vườn hồng Tư Tôn" gặp "Lãn ông chân chân"
chuyện vãn dăm câu. Cụ đãi tụi mình món trà cúc. Hỏi tụi con mới quen, chưa mua
gì mà sao ông ưu ái vậy? Ông cụ nói tỉnh rụi: Mấy đứa văn nghệ khỉ. Giỏi thì trả
ông mấy câu thơ là được. Tụi mình làm thinh. Đành nợ trà cúc.
Miệt vườn... Miệt vườn...
Biết nói sao cho hết! Biết nói sao cho đủ, cho vừa. Ví như mới đây đưa người bạn
gái cách nửa vòng trái đất về thăm Cồn Phụng (Cồn Đạo Dừa), lại mắc nợ câu vọng
cổ "... Em, con gái miệt vườn nói thương thiệt là thương..."
./.
Cát Hoàng
