Một suy tư về cuộc đời
Cuộc đời là một hoán vị của hai biến số. Hạnh phúc và đau khổ! nhưng lại chỉ có một phương trình nên nghiệm của cuộc đời mãi mãi là vô định hay giới hạn bởi vật chất, thời gian ?
Nếu chuyển thành đồ thị
Nơi hạnh phúc và đau khổ giao nhau liệu nơi ấy có là nghiệm thực của cuộc đời, hay xa vời tiệm cận?
Khóc và cười!
Cuộc đời là một hoán vị của hai biến số. Hạnh phúc và đau khổ! nhưng lại chỉ có một phương trình nên nghiệm của cuộc đời mãi mãi là vô định hay giới hạn bởi vật chất, thời gian ?
Nếu chuyển thành đồ thị
Nơi hạnh phúc và đau khổ giao nhau liệu nơi ấy có là nghiệm thực của cuộc đời, hay xa vời tiệm cận?
Khóc và cười!
Thực và ảo !
Nếu bạn giữ cho mình một nghiệm thực còn nghiệm kia buông xuôi mặc ảo.
Giữ cười ư ?
Thì buông thả đời mình, sống theo những điều mình ham muốn
Đạo đức?...Coi khinh. Tình người?...Vớ vẩn
Giữ khóc ư ?
Hãy tự trói mình bằng sợi dây đạo đức, gồng mình theo nghĩa vụ con người
Nếu bạn giữ cho mình một nghiệm thực còn nghiệm kia buông xuôi mặc ảo.
Giữ cười ư ?
Thì buông thả đời mình, sống theo những điều mình ham muốn
Đạo đức?...Coi khinh. Tình người?...Vớ vẩn
Giữ khóc ư ?
Hãy tự trói mình bằng sợi dây đạo đức, gồng mình theo nghĩa vụ con người
Hạnh phúc ?..ăn đong . Khổ đau ?…mắc nợ.
Đức phật bảo có kiếp luân hồi. Ở kiếp sau bánh xe Xa luân có chuyển nụ cười thành nước mắt ?
Tôi lắng nghe nhiều xáo trộn. Tại kiếp này vòng xoay nhân quả đổi trắng thay đen, buồn vui thực ảo.
Một tiếng nấc sẽ chẹn ngang tiếng cười
Và nước mắt nhỏ xuống nơi bụi xương rồng đầy gai cằn cỗi
Làm nở ….. đóa hoa trên đôi môi khô héo
Nụ cười!
Đức phật bảo có kiếp luân hồi. Ở kiếp sau bánh xe Xa luân có chuyển nụ cười thành nước mắt ?
Tôi lắng nghe nhiều xáo trộn. Tại kiếp này vòng xoay nhân quả đổi trắng thay đen, buồn vui thực ảo.
Một tiếng nấc sẽ chẹn ngang tiếng cười
Và nước mắt nhỏ xuống nơi bụi xương rồng đầy gai cằn cỗi
Làm nở ….. đóa hoa trên đôi môi khô héo
Nụ cười!
