Ảnh chỉ mang tính minh họa, nguồn: Internet Anh ở đây thấy một màu xanh biếc Mùa đang thu mà khác lạ em ơi Không se lạnh cũng chẳng lá vàng rơi Xanh cây cối mơn mởn lộc đâm chồi
Cùng nhìn lên song song hai bầu trời Trong mắt em màu mây trắng đan giăng Trong mắt anh màu nhung nhớ xé giằng Đường sao bỗng thấy xa xôi diệu vợi
Nắng Sài Gòn đổ ánh vàng muôn lối Như lòng anh rực cháy niềm khát khao Mưa Hà Nội em có đem theo vào? Tưới mát dịu tâm hồn anh bỏ ngỏ…
Cánh hoa sữa hương nồng nàn bỡ ngỡ Thuở ban đầu e thẹn đến ngây ngô Từ lúc nào em đã hóa thành thơ Để tha thiết anh là người chờ đợi
Hà Nội giờ thu kín khắp mọi nơi Thời gian úa màu xa xưa đi mãi Chợt cơn gió mang bâng khuâng quay lại Ở Sài Gòn không có thu em ơi!